KÍNH CHÀO QUÝ CHA,QUÝ THẦY, QUÍ HUYNH ĐỆ, QUÍ ÂN THÂN NHÂN

KÍNH CHÀO QUÝ CHA,QUÝ THẦY, QUÍ HUYNH ĐỆ, QUÍ ÂN THÂN NHÂN

Đây là điều răn của Thầy: ANH EM HÃY THƯƠNG YÊU NHAU NHƯ THẦY ĐÃ YÊU ANH EM (Ga15,13)
 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
 *AVE MARIA, gratia plena, Dominus tecum. Benedicta tu in mulieribus, et benedictus fructus ventris tui, Jesus. Sancta Maria, Mater Dei, ora pro nobis peccatoribus, nunc, et in hora mortis nostrae. Amen.

Share | 
 

 DÒNG TÓC BÊN ĐỜI......

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Pauldohuu
Admin


Tổng số bài gửi : 414
Age : 68
Đến từ : BMT VN
Registration date : 19/03/2008

Bài gửiTiêu đề: DÒNG TÓC BÊN ĐỜI......   Wed Jun 15, 2011 1:58 pm

DÒNG TÓC BÊN ĐỜI

Đỗ Bình
Người có khuôn mặt hằn nét sầu thế kỷ, mái tóc dài để rối đã hoa râm và mồm luôn ngậm pipe đó là ông nhà văn Thanh Lê. Ông hành nghề cầm ống nghe để nuôi nghiệp văn chương. Ông viết tiểu thuyết diễm tình, văn phong bay bướm, lả lướt, rất sướt mướt nhưng lại lận đận về đường tình ái nên vẫn độc thân. Hồi còn trẻ ông rất đào hoa, từng là một y sĩ giỏi, gan dạ trong quân đội. Hồi đó có chút ỷ mình đẹp trai, nhà giàu lại ham vui nên không thích lập gia đình, đến khi Miền Nam mất ông chẳng thiết gì nữa, và cùng chung số phận với bao chiến hữu khác, xách gói vào nhà tù. Một hôm ông nói với mấy người bạn tù:
« -Bọn lưu manh chính trị đã thành công trong việc khai thác lòng thành của những kẻ say mê 'tà thuyết' để giẫm lên xương máu của người dân vô tội. Bạo lực chỉ chiếm được đất, chứ nào chinh phục được lòng người ! Ở một đất nước mà những người giỏi đều bị bắt nhốt tù hết thì làm sao đất nước đó phát triển ?!. »
Sau một thời gian, vì nhu cầu thiếu chuyên viên kỹ thuật, nhà nước Cộïng sản buộc lòng phải thả một số ít chuyên viên kỹ thuật về sớm. Đốc tờ Thanh Lê thuộc diện nầy, nhưng tính ông rất thẳng nghe những điều trái tai giảng dạy từ cán bộ quản giáo, ông thường hay lên tiếng chỉnh lại, điều đó đã khiến ông bị ghép tội chống đối, châm biếm chế độ, bởi thế ông bị nướng gần chục cuốn lịch và đã trải qua nhiều trại tù từ nam ra bắc. Khi đươc thả, ông vượt biên mà không chờ đi theo diện H.O. sang Mỹ. Ông thích đi Pháp vì ngày trước đã học y khoa bên nầy, hơn nữa trong lòng ông vẫn còn mối hận đối với một số ít chính khách Mỹ, vì quyền lợi riêng tư đã phản bội quân đội Việt Nam Cộng Hòa, những người bạn từng sát cánh với người Mỹ chiến đấu vì lý tưởng tự do. Ông nghĩ :“Trên quê hương Việt Nam, người Mỹ đã đổ quá nhiều xương máu, họ đến như một tia sáng lóe lên trong đêm tối rồi tắt ngấm…., họ ra đi nhưng nơi đó vẫn còn những vết hằn sâu kín, những nỗi niềm ủ dột khiến dòng nước mắt chảy mãi chưa khô!” .
Thuở mới học xong, về nước, ông có yêu đắm đuối một người con gái, và cùng nàng thề non hẹn bể. Nhưng ngặt nỗi bố mẹ của nàng ham giàu, gả nàng cho một thương gia, khá tuổi, trí thức, gốc Chợ Lớn. Nàng đau khổ muốn cự tuyệt cuộc hôn nhân nầy nên chạy đến tìm chàng, mong cùng chàng thoát ly gia đình tìm phương trời xa ẩn náu để hưởng hạnh phúc. Tội nghiệp cho ý nghĩ thơ ngây của nàng ! Hai người đã sinh lầm thời đại để phải chịu dang dở mối tình. Đất nước đang lúc mịt mờ khói lửa chiến tranh, nàng muốn ẩn náu nơi đâu để sống riêng hạnh phúc? Vả lại thế lực bên gia đình người chồng sắp gả nào để yên. Hơn nữa gia đình chàng đâu cho phép cậu con quí cướp vợ của kẻ khác? Sự dang dở một phần cũng lỗi tại chàng vì cứ dùng dằng, thích bay nhảy, không muốn bị ràng buộc gia đình nên chẳng chịu ngỏ lời xin hỏi trước. Chàng viện dẫn là sắp trưng tập, đợi ra trường có chỗ ổn định mới nghĩ tới việc lập gia đình. Thật ra, nếu có trách chăng là trách bố mẹ nàng quá ham tiền không cần để ý đến hạnh phúc của con!
Biến cố Tết Mậu Thân là động cơ thúc đẩy chàng xin ra làm y sĩ cho một đơn vị tác chiến, mặc dầu đã có lệnh bổ nhiệm chàng về phục vụ tại một Quân Y viện thành phố. Chàng muốn đem chút sở học săn sóc và cứu chữa những thương binh ngoài mặt trận, họ là những người cùng lứa tuổi với chàng đang hiên ngang bước vào cõi chết, xem nhẹ bản thân mình để giữ an lành cho bao kẻ khác, trong số đó có xương máu của rất nhiều bạn bè thời thơ ấu cùng phố, cùng lớp đã hy sinh, và chàng được an nhiên du học Pháp. Chàng không thể vì chút tình riêng mà thiếu trách nhiệm của người trai thời chiến, do đó chàng đã thành khẩn xin nàng thông cảm mà chờ đợi…Nàng đã hứa nhưng do áp lực của gia đình quá mạnh, bố mẹ nàng đã nhận quá nhiều ân huệ của phía họ nên nàng đã bóp nát trái tim mình mà đành phụ tình chàng!
Ngày nàng lên xe hoa, chàng hoàn toàn không hay biết; chính thời điểm đó chàng đang hành quân ở Khe Sanh. Ở đây nỗi chết vờn quanh, mặt trận đang khốc liệt, đơn vị chàng ngày đêm chịu hàng ngàn trái pháo đủ loại trên ngọn đồi không cao quá 1000 mét. Đạn pháo rát quá khiến trực thăng tải thương không xuống được bãi đáp, xác những người lính gói trong poncho bày la liệt, mùi tử khí nồng nặc. Rừng đêm sương xuống càng giá lạnh, gió núi thổi rì rào nghe não nề. Thỉnh thoảng những trái pháo rớt gần xé màn đêm, chớp sáng loáng trên những chiếc poncho chập chờn như những oan hồn ẩn hiện; nhiều lúc tiếng mảnh pháo rớt cạnh sườn núi nghe rợn người và chàng đã không ngủ mấy ngày liền vì phải lo cho thương binh. Sáng nay, tiếng súng tạm ngưng vì đêm qua địch đã bị đẩy lùi. Chàng thầm nghĩ: "thế là mình còn sống thêm một ngày sau những tuần lễ mưa pháo đạn hãi hùng…mình có thể xin nghỉ phép về Sài Gòn đưa em dạo phố…". Chàng bước ra ngoài hầm trú ẩn, hít một hơi thật mạnh, bỗng chàng dừng lại ở phía giao thông hào, những xác binh sĩ vừa chết trận đêm qua chưa kịp gói đang co quắp. Chàng thở dài than thầm: “Chẳng biết đến bao giờ cuộc chiến nầy mới tàn?…Chiến tranh quả là mồ chôn các chiến sĩ…và chiến thắng nào mà không có máu và nước mắt ! ". Chàng nhớ lại những ngày ở Pháp sắp về nước: "hồi đó phong trào phản chiến khắp nơi đang âm ỉ sắp bùng lên. Họ là những người đã bị chủ nghĩa Cộng sản làm mê hoặc qua nhãn hiệu “hòa bình,” nhưng thật ra họ sợ chiến tranh tước đoạt đi những quyến lợi bản thân, họ không muốn hy sinh dù nhân danh bất cứ thứ gì,. Nếu tất cả người dân Mỹ, Pháp đều phản chiến như họ thì ngày nay nước Mỹ vẫn chưa có độc lập và nước Pháp vẫn trong vòng kềm tỏa của Đức Quốc Xã?".Tiến về phía hàng rào nơi anh em lính đang chuyển những xác của đồng đội, chàng thầm nghĩ:“ chiến tranh là sự chém giết lẫn nhau của những người không quen biết để cho những người đã từng quen biết nhau đang ngồi chiếc ghế lãnh đạo ở Sài Gòn, Hà Nội hưởng lợi. Nhưng dù sao cuộc chiến một mất một còn với Cộng sản trong lúc này là cần thiết và chính đáng, chàng bằng lòng làm kẻ hy sinh cho lý tưởng tự do, chứ không phải vì những người ấy…".
Những chiếc trực thăng tải thương xuống tấp nập, trong đó có những thực phẩm, quân trang, đạn dược và thư tín. Người lính mang đến cho chàng một xấp báo chí và mấy lá thư. Chàng vui sướng khi nhận được thư nhà và mở ra. Nhìn những hàng chữ trên thiệp hồng, chàng thấy choáng váng và buột miện than:"Trời ơi, nàng đã đi lấy chồng!" Chàng đau khổ, hồn thờ thẫn, ý định nghỉ phép về Sài Gòn vụt mất…và từ đó chàng trở nên ít nói, buông thả đời mình theo số mệnh. Mỗi lần về phép Sài Gòn, chàng đốt đời qua men rượu, khói thuốc và đàn ba.ø Trong men say, chàng nói với bạn bè:
-Đàn bà thì người nào thề thốt cũng hay cả…nhưng chẳng ai chung tình? Họ chỉ biết…chung tiền thôi !…ha, ha, ha…".
Chàng cười ngặt nghẽo rồi gục trên vai người vũ nữ, thiếp đi.
Sau khi tù ra, chàng vượt biên đến Pháp, nhờ bạn bè cũ, chàng biết tin nàng cùng gia đình di tản sang Hồng Kông trước năm 75 và đang định cư ở Canada. Nàng vẫn sống với gia đình. Chồng nàng tuổi đã cao nhưng vẫn trông coi một hiệu buôn lớn, hai đứa con nàng đã thành tài. Mấy năm sau, nàng biết tin chàng ở Pháp, nàng đáp máy bay qua thăm chàng vào một chiều thu Paris, lá vàng bay rơi phủ lối đi, gió thu se lạnh nhưng mối tình xưa bỗng nồng nàn hương cũ, nàng thỏ thẻ:
-Xin anh tha lỗi cho em…,suốt mấy chục năm nay em sống như kẻ mất hồn!…Em sống chỉ vì con. Tâm hồn em đã gởi theo anh từ dạo đó…Chồng em biết nhưng không hề can dự đến chuyện riêng tư của em…và em vẫn giữ trọn đạo làm vợ, làm mẹ cho đến ngày nay!
Chàng nhìn nàng trìu mến nói:
-Anh chẳng dám trách em...chuyện ngày đó chúng mình dang dở, nếu có trách…là trách anh…Tại anh lúc đó chưa có ý thức sâu xa về hạnh phúc!
Mắt đẫm lệ, nàng hỏi:
-Chắc bây giờ anh hiểu thế nào là hạnh phúc?!
Chàng quay nhìn những áng mây bay cuối chân trời, ánh mắt xa vời nói:
-Bây giờ không những anh hiểu... mà còn thấm em ạ ! Em xem đám mây trắng lờ lững cuối trời, hạnh phúc chỉ là áng mây, thứ điểm trang cho bầu trời, nó muôn sắc, bồng bềnh sương khói thật...rồi tan biến!
Nàng rầu mặt buồn bã hỏi:
-Mấy chục năm gặp lại, anh có vẻ bi quan quá?!
Chàng nhún vai trả lời:
-Chẳng phải bi quan đâu em…đây chỉ là kinh nghiệm sống…chiến tranh, tù đày và biệt xứ đã dạy anh hiểu thế nào là chân giá trị của sự hạnh phúc. Có bao giờ em nghĩ hạnh phúc chỉ là niềm mơ ước? Dù đó là ước mơ ăn được củ khoai nóng?
Nàng nhìn chàng thương xót, nàng nghĩ :“có lẽ những năm tù đày khốn khổ đã cướp mất tính hồn nhiên yêu đời của chàng?! ".
-Em muốn giúp anh một số vốn để anh dời phòng mạch về trung tâm ngưới Á Châu?
Chàng chua chát cười :
-Xin cảm ơn lòng tốt của em.Tình yêu là thứ cao qúy nhất mà anh chẳng giữ được, tiền bạc cho lắm xuôi tay cũng thành sương khói?! Vả lại anh chỉ là bác sĩ của các bệnh nhân, chứ đâu là bác sĩ chỉ dành riêng cho người Á Châu hay Aâu Mỹ!
Biết mình lỡ lời, nhưng nàng vẫn cảm thấy nghèn nghẹn vì lòng tốt đã bị hiểu lầm nên cố dằn tự ái …và chuyển câu chuyện:
-Em dạo này già rồi nên nói năng vô duyên; nhiều lúc còn hay quên!
Chàng ngắm nàng và tha thiết nói:
-Không phải thế đâu em ! Giọng em còn ngọt ngào...và em còn trẻ đẹp lắm…nhan sắc nầy vẫn còn quyến rủ cỡ mười, mười lăm năm nữa!
Nàng bỗng cảm tâm hồn mình ấm áp nên khép vội bờ mi, nước mắt sung sướng ứa đầy. Nàng tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc mà tưởng chừng không bao giờ gặp lại… cái giây phút mà nàng đã đợi chờ suốt mấy chục năm. Nàng rất hồi hộp và lo sợ khi gặp lại chàng sẽ chê già.. Nàng run run thỏ thẻ:
-Em…vẫn còn…yêu anh !
Chàng cảm thấy đôi mắt cay, nhưng cố nén xúc động và giữ khoảng cách:
-Anh cũng thế!
Nàng quá xúc động bật khóc nức nở :
-Tại sao anh không lập gia đình ?
Chàng thở dài trầøm giọng :
- Trái tim anh một nửa cho quê hương và một nửa cho em, tất cả đã xa khỏi tầm tay thì anh còn thiết tha gì nữa mà lập gia đình ?!
Hàng cây bên đường hình như thấu cảm cho mối tình ngang trái nên khẽ reo lên trong gió và buông đầy lá vàng. Nàng nức nở khóc và ngã vào cánh tay chàng. Nàng khóc ướt đẫm vạt áo chàng, nàng ôm chặt chàng và quên mất ngoại cảnh. Chàng cứ để cho nàng khóc…Khóc cho cuộc tình vơi đi những muộn phiền chồng chất tháng ngày! Chàng không muốn mình trở thành kẻ phạm tội làm khổ đời nàng thêm một lần nữa nên mạnh dạn buông nàng ra khỏi cánh tay và trân trọng tha thiết nói:
-Anh biết suốt mấy chục năm em âm thầm đau khổ, nhưng em vẫn là người vợ tốt, người mẹ hiền. Anh hy vọng rằng em cứ giữ mãi đạo nghĩa đó. …Tấm lòng của em dành cho anh,...anh xin ghi khắc. Và dù mai nầy ở bất cứ phương trời nào, xin em hãy giữ lại cuộc tình, để tình ta mãi đẹp như bài thơ!
Nàng như tỉnh giấc mơ, lau nước mắt, môi nhỏe nụ cười buồn:
-Biết được lòng anh em cảm thấy tình mình đầy ý nghĩa... đâu cần phải sống chung mới là hạnh phúc...Em đã hiểu được cái hạnh phúc đích thực trong ý nghĩ anh....Dù anh chỉ cho em nửa trái tim, còn em cho anh cả tâm hồn nhưng cả hai đều chung một hạnh phúc !
Hai người nắmchặt tay nhau đồng cười to lên vì đã hòa tâm ý. Và từ đó họ không còn gặp nhau nữa.

Đỗ Bình




RELATED LINK

________
CHÚA ĐÃ SỐNG LẠI THẬT RỒI..ALLELUIA !ALLELUIA !
Về Đầu Trang Go down
http://hdcnlgiuse.blogspot.com/search/label/1.TRANG%20CH%E1%BB%A
 
DÒNG TÓC BÊN ĐỜI......
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
KÍNH CHÀO QUÝ CHA,QUÝ THẦY, QUÍ HUYNH ĐỆ, QUÍ ÂN THÂN NHÂN :: PHÒNG SÁNG TÁC: TRUYỆN_DỊCH THUẬT_NHẠC-THƠ -HỘI HOẠ....-
Chuyển đến