KÍNH CHÀO QUÝ CHA,QUÝ THẦY, QUÍ HUYNH ĐỆ, QUÍ ÂN THÂN NHÂN

KÍNH CHÀO QUÝ CHA,QUÝ THẦY, QUÍ HUYNH ĐỆ, QUÍ ÂN THÂN NHÂN

Đây là điều răn của Thầy: ANH EM HÃY THƯƠNG YÊU NHAU NHƯ THẦY ĐÃ YÊU ANH EM (Ga15,13)
 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
 *AVE MARIA, gratia plena, Dominus tecum. Benedicta tu in mulieribus, et benedictus fructus ventris tui, Jesus. Sancta Maria, Mater Dei, ora pro nobis peccatoribus, nunc, et in hora mortis nostrae. Amen.

Share | 
 

 Lễ hội chứng từ của các gia đình với Đức Thánh Cha

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Pauldohuu
Admin


Tổng số bài gửi : 414
Age : 68
Đến từ : BMT VN
Registration date : 19/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Lễ hội chứng từ của các gia đình với Đức Thánh Cha   Wed Jun 06, 2012 1:14 pm





Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới
(Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39)
www.conggiaovietnam.net conggiaovietnam@gmail.com




Lễ hội chứng từ của các gia đình với Đức Thánh Cha
Nguồn:http://vietvatican.net/

MILANO.
Tối thứ bẩy, 2-6-2012, 350 ngàn người thuộc các gia đình năm châu đã
tham dự lễ hội chứng từ do ĐTC chủ tọa bắt đầu từ lúc 8 giờ rưỡi tại
Công viên Bresso ở mạn bắc Milano, Italia.

Trong
lễ hội này, dưới bầu trời dịu mát, đã có phần trình bày chứng từ, xen
lẫn 5 câu hỏi được nêu lên với các câu trả lời ứng khẩu của ĐTC và các
bài ca điệu vũ được trình diễn.

1. Bé Cát Tiên người Việt

Mở
đầu, bé gái Cát Tiên 7 tuổi, trong chiếc áo dài màu đỏ, đầu đội khăn
đóng, cầm bó hoa đến cắm trước ảnh Thánh Gia, và em tiến đến trước ĐTC
để chào ngài và nói:

”Con
chào Đức Giáo Hoàng, con là Cát Tiên, con đến từ Việt Nam. Năm nay con 7
tuổi và con muốn giới thiệu với Đức Giáo Hoàng gia đình con: đó là ba
con tên là Đang, và mẹ con tên là Thảo, và đó là em con tên là Bình. Con
rất muốn biết về gia đình Đức Giáo Hoàng và hồi Cha còn bé như con..
Vừa nói, bé Cát Tiên vừa chỉ ba em trong áo lam màu và mẹ em trong áo
dài màu đỏ như cô dâu và bé Bình đứng gần đó.

ĐTC âu yếm ôm hôn bé Cát Tiên và nói:
”Cám
ơn con rất yêu quí, và cha mẹ con.. Cha chân thành cám ơn. Con hỏi cha
kỷ niệm về gia đình cha như thế nào: có nhiều lắm. Cha chỉ muốn nói ít
điều. Đối với gia đình cha, điều rất quan trọng là chúa nhật, và chúa
nhật thì bắt đầu ngay từ chiều thứ bẩy. Ba của cha vẫn đọc cho con cái
các bài đọc của ngày lễ chúa nhật, rút từ cuốn sách rất phổ biến bấy giờ
ở Đức, trong đó cũng có những giải thích về các bài đọc. Và thế là chúa
nhật bắt đầu: gia đình cha đã bước vào phụng vụ trong một bầu không khí
vui mừng. Ngày hôm sau, cả gia đình cha đi lễ. Nhà cha ở gần thành phố
Salzburg, vì thế gia đình cha
có nhiều âm nhạc, - với các nhạc sư nổi tiếng như Mozart, Schubert,
Haydn -và khi bắt đầu bài ca Kyrie kinh Thương Xót, thì như thể bầu trời
mở ra. Và trong gia đình thì dĩ nhiên điều quan trọng là dùng bữa chung
với nhau. trong gia đình cha vẫn thường ca hát nhiều: anh của cha là
một nhạc sĩ giỏi, sáng tác nhạc ngay từ nhỏ cho cả gia đình, và cả nhà
cha đều hát. Ba của cha thì chơi đàn hạc cầm và hát; đó là những lúc
không thể quên được. Và dĩ nhiên là gia đình cha cũng đi chung với nhau,
đi bộ; nhà cha gần một khu rừng và vì thế đi bộ trong rừng là điều rất
tốt: có những cuộc phiêu lưu và các trò chơi nữa, cùng những thứ khác.
Tóm lại là gia đình cha một lòng một ý với nhau, với bao nhiêu kinh
nghiệm chung, cả trong thời kỳ khó khăn, vì hồi đó là
thời chiến tranh, thời độc tài, rồi nghèo đói. Nhưng tình yêu thương
nhau trong gia đình cha, niềm vui vì những điều đơn sơ rất là mạnh, nên
gia đình cha có thể khắc phục và chịu đựng được cả những cơ cực đấy. Cha
thấy điều này rất quan trọng, đó là cả những điều nhỏ bé cũng mang lại
vui mừng, vì qua đó có biểu lộ tâm hồn của người khác. Và thế là anh chị
cùng với cha được lớn lên với xác tín rằng lòng nhân từ của Chúa phản
ánh cả nơi cha mẹ và anh chị em. Thú thực là khi cha tìm cách tưởng
tượng xem thiên đàng như thế nào, cha luôn hình dung ra thời cha còn
trẻ, thời niên thiếu của cha. Trong khung cảnh tín thác, vui mừng và yêu
thương như thế, gia đình cha thật là hạnh phúc và cha nghĩ rằng thiên
đàng cũng giống như trong thời niên
thiếu của cha. Theo nghĩa đó, cha hy vọng được ”đi về nhà”, đi sang
phần bên kia của thế giới.

2. Câu hỏi thứ hai được anh chị Serge Razafinbony và Fara Andrianombonana người Madagascar nêu lên:
”Kính
thưa ĐTC, chúng con là Fara và Serge, chúng con đến từ Madagascar.
Chúng con quen nhau ở Firenze nơi chúng con đang học, con học ngành kỹ
sư còn Fara học kinh tế. Chúng con đính hôn với nhau từ 4 năm nay, và
sau khi tốt nghiệp, chúng con mơ ước trở về nước để góp phần giúp dân
qua nghề nghiệp của chúng con.

-
FARA: Những kiểu mẫu gia đình ở tây phương không làm cho chúng con tin
tưởng lắm, nhưng chúng con cũng biết rằng có nhiều truyền thống của Phi
châu chúng con cần phải vượt qua. Chúng con cảm thấy rất hợp nhau, vì
thế chúng con muốn kết hôn với nhau và cùng nhau xây dựng một tương lai.
Chúng con cũng muốn rằng mọi khía cạnh trong đời sống chúng con được
các giá trị Tin Mừng hướng dẫn. Nhưng thưa Đức Thánh Cha, nói về hôn
nhân, có một từ ngữ thu hút chúng con nhiều nhất nhưng đồng thời cũng
làm cho chúng con kinh sợ, đó là từ ”mãi mãi”.

- ĐTC đáp:
”Các
bạn thân mến, cám ơn các bạn vì chứng từ này.. Kinh nguyện của tôi tháp
tùng các bạn trong hành trình đính hôn và tôi hy vọng rằng với các giá
trị Tin Mừng, các bạn có thể thành lập một gia đình ”mãi mãi”. Bạn đã
nhắc đến các kiểu hôn nhân khác nhau: chúng ta biết thứ hôn nhân theo
tập tục của Phi châu và hôn nhân tây phương. Nói đúng ra, ở Âu Châu này,
cho đến thế kỷ 19, cũng có một kiểu hôn nhân khác rất thịnh hành: hồi
đó hôn nhân thường là một hợp đồng giữa các gia tộc khác nhau, qua đó
người ta tìm cách mở ra tương lai, bảo vệ tài sản, v.v. Người ta tìm
người để kết hôn, với hy vọng là cuộc
hôn nhân này hợp với gia tộc, hoặc phe này phe kia. Tại các nước ở Âu
Châu phần nào cũng như thế. Tôi còn nhớ ở làng nhỏ của chúng tôi nơi tôi
đi học, phần lớn cuộc hôn nhân là do gia đình xếp đặt như vậy. Nhưng
rồi từ thế kỷ 19 trở đi, có sự giải phóng cá nhân, tự do cá nhân, và hôn
nhân không còn dựa trên ý muốn của người khác nữa, nhưng do chính hai
người chọn lựa; hai người yêu nhau, rồi đính hôn sau đó thành hôn với
nhau. Hồi ấy tất cả đều xác tín rằng chỉ có kiểu mẫu hôn nhân vì tình
yêu như thế mới đúng và tình yêu tự nó bảo đảm tính chất ”mãi mãi” của
hôn nhân, vì tình yêu là tuyệt đối, muốn tất cả và vì thế nó bao trùm
trọn vẹn thời gian: kéo dài mãi mãi. Rất tiếc là thực tế không như thế:
người ta thấy
rằng yêu nhau thực là đẹp, nhưng nó không kéo dài mãi mãi, cũng như tâm
tình, tình cảm nó không tồn tại mãi. Vì thế, ta thấy rằng giai đoạn từ
sự yêu nhau đến việc đính hôn, và kết hôn với nhau đòi phải có những
quyết định khác, những kinh nghiệm nội tâm nữa. Như tôi đã nói, tình cảm
yêu thương nhau thật là đẹp, nhưng nó cũng cần được thanh tẩy, phải
tiến theo một con đường phân định, nghĩa là phải có cả lý trí lẫn ý chí
nữa; lý trí, tình cảm và ý chí cần phải được liên kết với nhau. Trong
nghi thức hôn phối, Giáo Hội không nói: ”Anh - chị - có yêu thương
không?”, nhưng hỏi: Anh - Chị có muốn, có quyết định hay không, nghĩa là
sự yêu nhau phải trở thành một tình yêu thực sự, bao gồm cả ý chí lẫn
lý trí khi tiến hành, phải bao
gồm sự đính hôn, sự thanh tẩy, phải có chiều sâu hơn, như thế, trọn con
người, với tất cả khả năng của mình, với sự phân định của ý chí, với
sức mạnh của ý chí, để nói rằng: ”Đúng, đây là cuộc sống của tôi”. Tôi
thường nghĩ đến tiệc cưới Cana. Rượu đầu tiên thật là ngon: đó là sự bắt
đầu yêu thương nhau. Nhưng nó không kéo dài đến cùng; cần phải có thứ
rượu thứ hai, nghĩa là phải lên men và tăng trưởng, trưởng thành. Một
tình yêu chung kết thực sự trở thành ”rượu thứ hai” càng đẹp hơn nữa,
còn ngon hơn rượu thứ nhất. Và đó là điều chúng ta phải tìm kiếm. Và
điều quan trọng ở đây là hai người đính hôn không lẻ loi, hai người
thành hôn còn cần sự can dự của cộng đoàn xứ đạo, Giáo Hội, bạn hữu. Sự
hiệp
thông cuộc sống với tha nhân, với gia đình như thế nâng đỡ cho đôi hôn
nhân, là điều rất quan trọng, và chỉ với sự can dự của cộng đoàn, của
bạn hữu, của Giáo Hội, của Đức tin và của chính Thiên Chúa, thì rượu mới
tăng trưởng và kéo dài mãi mãi. Tôi cầu chúc các bạn mọi điều tốt đẹp!

3. Gia đình thứ ba lên tiếng là ông bà Paleologos người Hy Lạp:
(Nikos):
Kalispera! Chúng con là gia đình Paleologos, chúng con đến từ Athènes.
Con tên là Nikos và vợ con đây tên là Pania. Và hai đứa con của chúng
con đây là Pavlos và Lydia.

”Cách
đây nhiều năm, cùng với hai người hợp đồng, chúng con đầu tư tất cả tài
sản để mở một công ty nhỏ về tin học. Nhưng rồi xảy đến cuộc khủng
hoảng kinh tế rất trầm trọng, các khách hàng giảm bớt rất nhiều và những
người còn lại thì cứ hoãn lại việc trả tiền. Chúng con vất vả lắm trong
việc trả lương cho hai nhân viên, và chúng con và hai người hợp đồng
đầu tư chỉ còn lại rất ít tiền: vì thế, số tiền dành để nuôi gia đình
chúng con chẳng còn lại bao nhiêu, ngày càng ít đi. Tình trạng chúng con
là một trong bao nhiêu tình cảnh, trong số hàng triệu người như vậy.
Tại thành phố, dân chúng bước
đi, đầu cúi xuống, chẳng ai còn tin tưởng ai nữa, thiếu hy vọng.
Pania:
Cả chúng con nữa, tuy tiếp tục tin tưởng nơi Chúa quan phòng, nhưng
chúng con thấy khó lòng nghĩ đến một tương lai cho con cái. Kính thưa
ĐTC, có những ngày những đêm, chúng con tự hỏi phải làm gì để khỏi đánh
mất niềm hy vọng. Giáo Hội có thể nói gì với những người dân như thế,
với những người và những gia đình không còn viễn tượng tương lai nữa?

- ĐTC đáp:
Các
bạn thân mến, cám ơn các bạn vì chứng từ này, đã đánh động con tim tôi,
tâm hồn của tất cả chúng ta. Chúng ta có thể trả lời thế nào đây? Lời
nói không đủ. Chúng ta phải làm cái gì cụ thể và tất cả chúng ta đều đau
khổ vì sự kiện chúng ta không có khả năng làm cái gì cụ thể. Trước
tiên, chúng ta hãy nói về chính trị; tôi thấy cần phải có sự gia tăng
cảm thức trách nhiệm nơi tất cả các đảng phái, xin họ đừng hứa những
điều không thể thực hiện được (vỗ tay), họ đừng chỉ tìm kiếm những lá
phiếu cho mình, nhưng hãy có tinh thần trách nhiệm đối với thiện ích của
mọi người và hãy hiểu rằng
chính trị cũng luôn luôn là một trách nhiệm nhân bản, trách nhiệm luân
lý trước mặt Thiên Chúa và loài người. Và dĩ nhiên mỗi người đau khổ và
phải chấp nhận tình trạng như thế mà nhiều khi họ không có phương thế để
tự vệ. Nhưng ở đây chúng ta cũng có thể nói rằng: mỗi người chúng ta
hãy làm những gì mình có thể, hãy nghĩ đến mình, đến gia đình, đến tha
nhân với tinh thần trách nhiệm cao độ, với ý thức rằng những hy sinh là
điều cần thiết để tiếp tục tiến bước.

Điểm
thứ ba là: chúng ta có thể làm được gì? Đây là câu hỏi của tôi trong
lúc này. Tôi nghĩ rằng có lẽ sự kết nghĩa giữa các thành phố, các gia
đình, các giáo xứ, có thể giúp đỡ được. Ở Âu Châu hiện nay, chúng ta có
một hệ thống kết nghĩa với nhau, nhưng chỉ là những trao đổi văn hóa,
điều này chắc chắn là tốt và rất hữu ích, nhưng có lẽ cũng cần những sự
kết nghĩa theo nghĩa khác nữa: để thực sự là một gia đình tây phương,
Italia, Đức, Pháp, cảm nhận trách nhiệm giúp gia đình khác. Như thế, cả
các giáo xứ, cả thành phố thực sự lãnh nhận trách nhiệm, giúp đỡ cụ thể.
Anh chị em hãy chắc chắn
rằng tôi và bao nhiêu người khác đang cầu nguyện cho anh chị em, và
việc cầu nguyện này không phải chỉ là lời nói mà thôi, nhưng cởi mở tâm
hồn với Thiên Chúa và qua đó tạo ra cả tinh thần sáng tạo để tìm ra
những giải pháp. Tôi hy vọng rằng Chúa giúp chúng ta, và Chúa luôn luôn
giúp đỡ! Cám ơn.

4. Gia đình thứ tư là ông bà Rerrie từ Hoa Kỳ:
Jay: Chúng
con sống gần thành New York. Con tên là Jay, gốc người Jamaica và con
làm kế toán viên. Anna vợ con đây là giáo viên hỗ trợ. Và đây là 6 đứa
con của chúng con, từ 2 đến 12 tuổi. Thưa ĐTC, ngài có thể tưởng tượng
được cuộc sống của chúng con với những cuộc chạy đua với thời gian, với
những cơ cực, những vụ bị kẹt rất phức tạp.. Ở Mỹ chúng con, làm sao giữ
được công ăn việc làm cũng là một trong những ưu tiên tuyệt đối, và để
giữ được việc làm như vậy, thì không được để ý đến thời biểu, và nhiều
khi chúng con phải hy sinh những quan hệ gia đình.
Anna. Chắc chắn là
không luôn luôn dễ
dàng.. Thưa ĐTC, chúng con có cảm tưởng là các cơ chế và xí nghiệp
không tạo điều kiện dễ dàng để dung hóa thời gian làm việc và thời gian
dành cho gia đình. Kính thưa ĐTC, chúng con cũng nghĩ rằng cả ĐTC cũng
không dễ dàng dung hòa giữa bao nhiêu công việc và sự nghỉ ngơi. ĐTC có
lời khuyên nào để giúp chúng con tìm lại được sự hòa hợp cần thiết này
hay không? Trong cơn lốc của bao nhiêu kích thích do xã hội ngày nay áp
đặt, làm sao giúp các gia đình sống việc mừng lễ theo tâm hồn của Thiên
Chúa?

- ĐTC đáp:
”Đây
thực là một vấn đề lớn và tôi nghĩ là hiểu được đòi hỏi giữa hai ưu
tiên: ưu tiên giữ công ăn việc làm là điều quan trọng, và ưu tiên duy
trì đời sống gia đình. Làm sao dung hòa giữa hai ưu tiên ấy. Tôi chỉ có
thể cố gắng đưa ra vài lời khuyên. Điểm thứ nhất: có những xí nghiệp cho
phép một ngoại lệ nào đó cho các gia đình như ngày sinh nhật chẳng hạn
và họ thấy rằng cho tự do một chút như thế, thì xét cho cùng điều này
thì cũng có lợi cho cả xí nghiệp nữa, vì củng cố lòng yêu thích công ăn
việc làm. Vì thế, tôi muốn mời gọi các chủ nhân hãy nghĩ đến các gia
đình, hãy nghĩ cách giúp đỡ để
hai ưu tiên có thể dung hòa được với nhau.

Điểm
thứ hai: tôi thiết nghĩ dĩ nhiên cần phải tìm kiếm một sự sáng tạo nào
đó, và đây là điều không luôn luôn dễ dàng. Nhưng ít là mỗi ngày mang
lại một yếu tố vui mừng nào đó trong gia đình, sự quan tâm, từ bỏ ý
riêng mình để ở chung với gia đình, chấp nhận và vượt thắng những đêm
đen, như đã nói trên đây, và nghĩ đến thiện ích lớn lao là gia đình, và
như thế khi ân cần mang lại một điều tốt lành nào đó mỗi ngày, tìm được
sự dung hòa giữa hai ưu tiên. Và sau cùng, là chúa nhật, là ngày lễ: tôi
hy vọng chúa nhật cũng được tuân giữ tại Mỹ. Và vì thế, tôi thấy chúa
nhật rất quan trọng, đây là
ngày của Chúa, và với tư cách ấy, đó cũng là ngày của con người, để
chúng ta được rảnh rang, được tự do. Trong trình thuật sáng tạo, ý hướng
nguyên thủy của Đấng Tạo Hòa là có một ngày trong đó tất cả được rảnh
rang. Trong sự rảnh rang của người này cho người khác, cho chính mình,
người ta cũng rảng rang cho Thiên Chúa. Và tôi nghĩ rằng chúng ta bảo vệ
sự tự do, sự rảnh rang của con người, khi bảo vệ chúa nhật và những
ngày lễ như những ngày của Thiên Chúa và cũng là ngày của con người. Cám
ơn và chúc mừng anh chị em.

5. Gia đình sau cùng là Ông Araujo từ Porto Alegre, Brazil.

Maria Marta nói: Kính thưa ĐTC, cũng như nơi khác trên thế giới, tại
Brazil chúng con, các cuộc hôn nhân tan vỡ tiếp tục gia tăng. Con tên là
Maria Marta, và chồng con đây là Manoel Angelo. Chúng con kết hôn từ 34
năm nay và chúng con trở thành ông bà rồi. Trong tư cách là bác sĩ và
là chuyên gia trị liệu tâm lý gia đình, chúng con gặp bao nhiêu gia
đình, nhận thấy nơi những xung đột vợ chồng có một khó khăn rất lớn
trong việc tha thứ và đón nhận tha thứ, nhưng trong nhiều trường hợp
khác, chúng con cũng gặp ước muốn và ý chí xây xựng một cuộc hôn nhân
mới, một cái gì lâu bền, và cũng vì con cái sinh ra từ cuộc kết hiệp mới
này.
Manoel Angelo: Có một vài cặp tái hôn muốn đến gần Giáo Hội,
nhưng khi thấy mình bị từ chối không được lãnh nhận các bí tích thì họ
rất thất vọng. Họ cảm thấy bị gạt bỏ, bị mang một bản án không thể kháng
tố được. Những đau khổ lớn lao này gây thương tổn sâu đậm cho những
người liên hệ; tình trạng bị xâu xé ấy cũng trở thành một phần của thế
giới, trở thành những vết thương của chúng ta, của toàn thể nhân loại.
Kính thưa ĐTC, chúng con biết rằng những tình cảnh và những người ấy rất
được Giáo Hội quan tâm: vậy đâu là những lời nói và những dấu hiệu hy
vọng mà chúng ta có thể mang lại cho họ?

- ĐTC trả lời:
Các
bạn thân mến, cám ơn các bạn vì công việc tâm lý trị liệu cho các gia
đình là điều rất cần thiết. Cám ơn vì tất cả những gì các bạn làm để
giúp những người đau khổ ấy. Thực tế là vấn đề những người ly dị tái hôn
là một trong những đau khổ lớn của Giáo hội ngày nay. Chúng ta không có
công thức đơn gian. Đau khổ thật lớn lao và chúng ta chỉ có thể giúp
các giáo xứ, mỗi người giúp những người ấy chịu đựng đau khổ do cuộc ly
dị như vậy. Tôi muốn nói rằng điều rất quan trọng dĩ nhiên là sự phòng
ngừa, nghĩa là ngay từ đầu đào sâu việc yêu thương nhau trong một quyết
định sâu xa, trưởng thành;
và ngoài ra, việc tháp tùng trong hôn nhân, để các gia đình không bao
giờ lẻ loi, nhưng thực sự được tháp tùng trong hành trình của họ. Và về
những người ấy, chúng ta phải nói - như bạn đã nói - rằng Giáo Hội yêu
mến họ, nhưng họ phải nhìn thấy và cảm được tình thương ấy. Tôi thấy một
trách vụ lớn của giáo xứ, của một cộng đoàn Công Giáo, là làm tất cả
những gì có thể để họ cảm thấy được yêu mến, được chấp nhận, và họ không
phải là những người ”ở ngoài Giáo Hội, cho dù họ không thể nhận phép xá
giải và rước lễ: họ phải thấy rằng dù như vậy họ sống trọn vẹn trong
Giáo Hội. Có lẽ, tuy không thể có sự xá giải trong phép giải tội, nhưng
sự tiếp xúc thường xuyên với một linh mục, với một vị linh hướng, là
điều rất quan trọng để họ thấy mình được tháp tùng, được hướng dẫn. Rồi
một điều cũng rất quan trọng là họ cảm thấy rằng Thánh Lễ là đích thực
và được tham dự Thánh Lễ thực sự khi được hiệp thông với Mình Chúa Kitô.
Nhưng cả khi không có sự lãnh nhận ”thể lý” bí tích này, chúng ta cũng
được kết hiệp thiêng liêng với Chúa Kitô trong Mình của Chúa. Và giúp họ
hiểu điều này, thực là quan trọng. Làm sao để họ có thể sống một cuộc
sống đức tin, với Lời Chúa, với sự hiệp thông của Giáo Hội và để họ có
thể thấy rằng những đau khổ của họ là một món quà cho Giáo Hội, vì qua
đó họ phục vụ tất cả mọi người qua việc bảo vệ sự bền vững của tình yêu,
của hôn nhân; và đau khổ này không phải chỉ là một sự hành
hạ thể lý, một sự ray rứt về tâm lý, nhưng cũng là một đau khổ trong
cộng đoàn Giáo Hội vì những giá trị lớn lao của niềm tin chúng ta. Tôi
nghĩ rằng đau khổ của họ, nếu được chấp nhận thực sự trong nội tâm, thì
cũng là một hồng ân cho Giáo Hội. Họ cần biết điều đó, và qua đó, họ
phục vụ Giáo Hội, họ ở trong con tim của Giáo Hội. Xin cám ơn sự dấn
thân của các bạn.

Trong
cuộc gặp gỡ các gia đình, ĐTC cũng gửi lời thân ái chào thăm những
ngừơi bị động đất ở Italia, ngài biết rõ những đau khổ của họ và nói:
”Tôi cầu nguyện hằng ngày để những vụ động đất này chấm dứt. Tất cả
chúng tôi đều muốn cộng tác để giúp đỡ anh chị em. Xin anh chị em hãy
tin chắc rằng chúng tôi không quên anh chị em, và chúng tôi đang làm tất
cả những gì có thể để giúp đỡ anh chị em, - Caritas, tất cả những tổ
chức của Giáo hội, Nhà Nước và các cộng đoàn khác, mỗi người chúng tôi
đều muốn giúp đỡ anh chị em, về mặt thiêng liêng qua lời cầu nguyện,
trong sự gần gũi tâm hồn, cũng
như về mặt vật chất. Tôi cầu nguyện nồng nhiệt cho anh chị em. Xin Chúa
giúp đỡ anh chị em. Tôi xin gửi cầu chúc mọi sự lành cho anh chị em,
xin Chúa chúc lành cho Anh chị em.

Lễ
hội chứng từ kéo dài 1 tiếng đồng hồ, với kinh lạy cha và phép lành của
ĐTC cho mọi người. Hàng trăm ngàn người ở lại khu vực công viên, ngủ
trong các lều để có thể dự lễ bế mạc sáng chúa nhật hôm sau.

G. Trần Đức Anh OP
******

Kinh thưa Quý vị, đặc biệt các bạn trẻ,
Trong số những người thân của chúng ta
Không phải tất cả đều đã có máy điện toán (vi tính) hoặc có dùng email, hoặc đã có thể nhận được những tài liệu này...

vậy, xin hãy ủng hộ chúng tôi bằng cách phổ biến tài liệu này bằng
email hoặc in ra, photocopy và gởi cho người thân của Quý vị.

Đặc biệt xin gởi cho những ai chưa có sử dụng internet
Xin chân thành cám ơn

________
CHÚA ĐÃ SỐNG LẠI THẬT RỒI..ALLELUIA !ALLELUIA !
Về Đầu Trang Go down
http://hdcnlgiuse.blogspot.com/search/label/1.TRANG%20CH%E1%BB%A
 
Lễ hội chứng từ của các gia đình với Đức Thánh Cha
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
KÍNH CHÀO QUÝ CHA,QUÝ THẦY, QUÍ HUYNH ĐỆ, QUÍ ÂN THÂN NHÂN :: CHIA SẼ VÀ CÙNG SUY NIỆM-
Chuyển đến